Nụ cười Ca Diếp
Khi không còn bám vào tên gọi, không còn bám vào pháp, không còn bám vào người, thì toàn thể pháp giới bỗng trở thành bài kinh sống động.
Khi không còn bám vào tên gọi, không còn bám vào pháp, không còn bám vào người, thì toàn thể pháp giới bỗng trở thành bài kinh sống động.

Bông hoa và nụ cười ngài Ca Diếp
Một cành hoa khẽ giơ
Muôn lời đều lặng mất
Một nụ cười rất nhẹ
Mở toang cửa vô ngôn.
Người xưa chưa từng nói
Người nay cũng chẳng nghe
Chỉ hương xuân bất tận
Lặng nở giữa sơn khê.
Điều được truyền nơi hội Linh Sơn không phải là một giáo lý để ghi nhớ, cũng không phải một triết lý để tranh luận. Điều được truyền là cái thấy trực tiếp vượt ngoài mọi khái niệm.
Hoa không nói mình là hoa. Gió không nói mình là gió. Mặt trời chưa từng tuyên bố đang chiếu sáng. Chỉ có con người luôn muốn gọi tên mọi thứ rồi lại mắc kẹt trong chính những cái tên ấy.
Khi không còn bám vào tên gọi, không còn bám vào pháp, không còn bám vào người, thì toàn thể pháp giới bỗng trở thành bài kinh sống động.
Lúc ấy, nụ cười của ngài Ca Diếp không còn là câu chuyện của hai ngàn năm trước. Đó là nụ cười đang nở ngay nơi đôi mắt biết nhìn mà không nắm giữ, ngay nơi trái tim biết thương mà không có người thương, ngay nơi sự sống đang hiện tiền, trong trẻo, vô ngại và như nhiên.
Nguồn: phatgiao.org.vn
Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa

Người nữ muốn hạnh phúc đời này, an lành đời sau cần gieo những nhân gì?

Phiên họp đầu tiên của Ban Chỉ đạo Đại hội đại biểu Phật giáo toàn quốc lần thứ X

Sống xanh không thể chỉ để trình diễn

Sau ngày vía, Quan Âm còn ở đâu?

Chiến thắng cơn giận của chính mình

