Luật Mật Viện Thắng Nghiêm38 Khúc Thuỷ, xã Bình Minh, Tp. Hà Nội
Chùa Thắng Nghiêm
Tin tức nhà chùa

Một khoảng trời sau ô cửa

Tác giả: Ban biên tập08:00 01/09/20260 lượt xem
Chia sẻ:

Sáng nay, tôi thức dậy khi ngoài hiên vừa có một trận mưa đi qua. Những giọt nước còn đọng trên lá, chậm rãi rơi xuống nền gạch. Con đường trước nhà loang loáng ánh trời.

Sáng nay, tôi thức dậy khi ngoài hiên vừa có một trận mưa đi qua. Những giọt nước còn đọng trên lá, chậm rãi rơi xuống nền gạch. Con đường trước nhà loang loáng ánh trời.

Mọi thứ dường như đã được rửa sạch, chỉ riêng lòng người là không thể trong lại sau một cơn mưa. Có những buồn phiền đã nằm đó rất lâu, tưởng ngủ yên rồi, chỉ cần một lời vô tình chạm tới là lại âm thầm thức giấc.

Tôi mở cửa sổ, nhìn chậu cây đặt nơi góc ban công. Mấy hôm bận rộn, tôi quên tưới nước, lá đã bắt đầu cúi xuống. Cây không trách người bỏ quên nó. Cây chỉ lặng lẽ biểu hiện tình trạng của mình: thiếu nước thì héo, gặp nắng thì khô, được chăm sóc lại dần hồi phục. Tâm con người có lẽ cũng vậy. Những giận hờn, bất an hay mệt mỏi không tự nhiên xuất hiện. Chúng đều có nguyên nhân, chỉ là nhiều lúc ta không đủ tĩnh lặng để nhận ra.

Một khoảng trời sau ô cửa 1
Ảnh minh họa

Ta thường muốn thay đổi người khác trước khi nghĩ đến việc chuyển hóa chính mình. Ta mong người thân biết lắng nghe hơn, đồng nghiệp bớt khó tính, bạn bè đừng vô tâm. Ta muốn cuộc đời vận hành theo những gì mình cho là đúng. Khi điều ấy không xảy ra, ta buồn, giận rồi mang những nặng nề ấy đi suốt một ngày. Đến tối, người làm ta khó chịu có thể đã quên câu chuyện, còn ta vẫn tự nhắc lại trong đầu nhiều lần.

Có những ngày, tôi cũng từng nghĩ bình an nằm ở một nơi nào khác. Có thể là một ngôi chùa xa, một chuyến đi dài hay căn phòng hoàn toàn yên tĩnh. Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu mang theo một tâm đầy xáo động, đến đâu ta cũng có thể gặp lại chính mình. Ngoài kia dù không có tiếng động, bên trong ta vẫn là cuộc tranh luận không dứt giữa điều đã xảy ra và điều ta muốn nó phải khác đi.

Chuyển hóa tâm không phải là ép mình quên hết chuyện buồn hay cố tỏ ra vui vẻ. Có những vết thương cần được nhìn nhận, có những giọt nước mắt cần được rơi. Điều quan trọng là ta có thể ngồi xuống bên nỗi buồn mà không để nó trở thành toàn bộ con người mình. Ta biết mình đang đau, nhưng cũng biết ngoài nỗi đau ấy, trong ta vẫn còn tình thương, sự hiểu biết và khả năng bắt đầu lại.

Tôi tập trở về với hơi thở trong những lúc lòng không yên. Một hơi thở vào, biết mình còn có mặt. Một hơi thở ra, cho phép đôi vai được thả lỏng. Cơn giận chưa biến mất ngay, nhưng giữa tôi và nó đã xuất hiện một khoảng cách nhỏ. Nhờ khoảng cách ấy, tôi không vội nói câu có thể khiến mình ân hận. Đôi khi, sự chuyển hóa bắt đầu từ việc không làm thêm một điều gây tổn thương.

Ngày trước, tôi thường xem cơn giận như một kẻ thù cần phải xua đuổi. Càng chống lại, nó càng mạnh. Sau này tôi hiểu, phía sau giận dữ có thể là một nỗi sợ, sự thất vọng hoặc mong muốn được thấu hiểu. Khi đủ bình tĩnh để hỏi “Điều gì trong mình đang bị tổn thương?”, ta không còn chỉ nhìn thấy lỗi của người khác. Ta bắt đầu nhận diện phần trách nhiệm và cả những mong cầu quá lớn của chính mình.

Chuyển hóa cũng không phải chuyện xảy ra sau một buổi nghe pháp hay một lần ngồi thiền. Nó giống như chăm sóc chậu cây ngoài cửa sổ: mỗi ngày một ít nước, một chút nắng, thỉnh thoảng nhặt bỏ lá vàng. Có hôm ta rất tỉnh thức, cũng có ngày lại phản ứng theo thói quen. Điều cần thiết không phải là trách móc bản thân, mà là nhận ra mình vừa đi lạc và nhẹ nhàng quay về.

Có người hỏi làm sao biết tâm mình đã thay đổi. Có lẽ không cần tìm một dấu hiệu lớn lao. Chỉ cần trước lời trách móc, ta biết dừng lại lâu hơn một chút. Trước sai lầm của người thân, ta nhớ rằng chính mình cũng từng sai. Khi gặp người bất hạnh, ta không vội phán xét. Và lúc nhìn thấy khuyết điểm của bản thân, ta đủ thành thật để sửa đổi nhưng không vì thế mà khinh ghét chính mình.

Tâm chuyển hóa không làm cuộc đời hết giông gió. Người ta vẫn có thể rời đi, công việc vẫn có lúc thất bại, thân thể vẫn chịu bệnh đau. Nhưng giữa những đổi thay ấy, ta bớt đòi hỏi mọi thứ phải chiều theo ý mình. Ta hiểu rằng điều đang có mặt rồi sẽ đổi thay, nên biết trân trọng lúc còn bên nhau và không tuyệt vọng khi phải chia lìa.

Tôi tưới nước cho chậu cây. Những giọt nước len xuống lớp đất khô, không tạo ra sự thay đổi tức thì. Chiếc lá đang cúi xuống cũng chưa thể lập tức ngẩng lên. Nhưng tôi biết, dưới lớp đất kia, cây đang âm thầm tiếp nhận nguồn sống. Việc thực tập với tâm cũng diễn ra lặng lẽ như thế. Một lời nhịn đúng lúc, một lần biết xin lỗi, một ý nghĩ được soi sáng đều đang nuôi dưỡng sự bình an từ bên trong.

Nắng bắt đầu hiện ra sau những đám mây. Trên lá, giọt nước cuối cùng rung nhẹ rồi rơi xuống. Tôi chợt hiểu rằng lòng mình không cần phải trở thành một bầu trời vĩnh viễn không mây. Bình an không phải là không còn buồn, giận hay lo âu, mà là biết những trạng thái ấy đang đến và sẽ đi. Ta không níu kéo, cũng không xua đuổi.

Mỗi người đều có một khoảng trời sau ô cửa. Muốn nhìn thấy nó, đôi khi ta chỉ cần kéo tấm rèm của thành kiến, bớt giữ những điều đã cũ và mở lòng đón một luồng sáng mới. Khi biết quay về chăm sóc khu vườn tâm, ta sẽ nhận ra chuyển hóa không ở đâu xa. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc ta thôi đổ lỗi, biết thương lấy những vụng về của mình và lựa chọn gieo một hạt giống lành cho ngày đang tới.

Nguồn: phatgiao.org.vn

Chia sẻ:

Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa