Đừng đợi khổ mới tới chùa
Nhiều người chỉ nhớ đến chùa khi cuộc sống xuất hiện biến cố: bệnh tật, thất nghiệp, gia đình bất hòa, tình cảm đổ vỡ hay công việc lâm vào bế tắc. Những lúc ấy, đứng trước tượng Phật, người ta dễ khóc, dễ khấn nguyện và mong tìm được một điểm tựa.
Nhiều người chỉ nhớ đến chùa khi cuộc sống xuất hiện biến cố: bệnh tật, thất nghiệp, gia đình bất hòa, tình cảm đổ vỡ hay công việc lâm vào bế tắc. Những lúc ấy, đứng trước tượng Phật, người ta dễ khóc, dễ khấn nguyện và mong tìm được một điểm tựa.
Cửa chùa luôn rộng mở với người đang khổ. Nhưng nếu chỉ tìm đến đạo Phật khi đã không còn lối thoát, chúng ta có thể đã bỏ lỡ nhiều cơ hội học cách sống bình an từ trước.

Đến chùa trong đau khổ không có gì đáng trách. Khi tâm hồn đầy thương tổn, một tiếng chuông, thời kinh hay lời giảng đúng lúc có thể giúp ta bình tĩnh trở lại. Không gian thanh tịnh tạo điều kiện để con người tạm rời những xáo động bên ngoài, nhìn sâu vào hoàn cảnh và nhận ra mình vẫn còn khả năng đứng dậy. Tuy nhiên, Đức Phật không chỉ dạy cách xoa dịu nỗi đau sau khi nó xuất hiện, mà còn chỉ rõ con đường phòng ngừa và chuyển hóa nguyên nhân gây khổ.
Khi cuộc sống đang yên ổn, con người thường nghĩ mình chưa cần tu. Ta bận kiếm tiền, chăm sóc gia đình, theo đuổi thành công và tận hưởng những niềm vui trước mắt. Chỉ đến lúc một điều quen thuộc đột nhiên mất đi, ta mới nhận ra mọi thứ vốn không chắc chắn. Nếu đã học về vô thường khi cuộc đời còn thuận lợi, ta sẽ không hoàn toàn sụp đổ trước những đổi thay không thể tránh khỏi.
Đừng đợi bệnh nặng mới học cách quý trọng thân thể. Đừng đợi gia đình rạn nứt mới tập nói lời yêu thương. Đừng đợi mất người thân mới hiểu rằng thời gian bên nhau là hữu hạn. Đừng đợi tâm trí kiệt quệ mới tìm hiểu hơi thở chánh niệm. Sự tu tập giống như chăm sóc sức khỏe: cần được thực hiện đều đặn khi ta còn khỏe, chứ không phải chỉ bắt đầu sau khi bệnh đã trở nên trầm trọng.
Đến chùa lúc bình an giúp ta tiếp nhận lời Phật dạy bằng một tâm thế khác. Khi không bị nỗi đau thúc ép, ta có thể thong thả nghe pháp, đọc kinh và suy ngẫm. Ta hiểu nhân quả để biết thận trọng trong hành động; học về từ bi để đối xử tốt hơn với người khác; thực tập chánh niệm để nhận diện những cảm xúc vừa mới sinh khởi. Những hiểu biết ấy trở thành hành trang cho ngày khó khăn có thể đến.
Người học bơi không chờ đến khi rơi xuống dòng nước xiết mới bắt đầu tập. Cũng vậy, ta không nên đợi cơn giận bùng nổ mới học cách quan sát tâm, đợi tham ái kéo đi quá xa mới tìm cách buông bỏ, hay đợi những mối quan hệ tan vỡ mới nhận ra tác hại của lời nói thiếu kiểm soát. Tu tập khi còn bình yên là chuẩn bị cho mình khả năng đứng vững trước sóng gió.
Tới chùa cũng không nhất thiết phải mang theo một danh sách cầu xin. Ta có thể đến chỉ để lễ Phật, nghe một thời pháp, làm công quả, đọc vài trang kinh hoặc ngồi yên dưới bóng cây. Đôi khi, không mong cầu điều gì lại giúp ta nhận được nhiều hơn: một khoảng lặng, một cái nhìn sáng rõ và sự biết đủ. Chùa khi ấy không phải nơi giải quyết những yêu cầu của con người, mà là nơi giúp con người điều chỉnh chính mình.
Đi chùa lúc vui còn là cơ hội chia sẻ niềm vui ấy với người khác. Khi công việc thuận lợi, ta có thể đóng góp cho một hoạt động thiện nguyện. Khi gia đình bình an, ta có thể hỗ trợ những mái nhà đang gặp khó khăn. Khi có kiến thức và sức khỏe, ta dành thời gian phụng sự cộng đồng. Biết dùng điều kiện thuận lợi của mình để gieo thêm hạt giống tốt là cách tạo dựng phước lành bền vững.
Tuy vậy, đừng biến việc đi chùa thành một hình thức để tự nhận mình đạo đức. Có người thường xuyên lễ bái nhưng vẫn nóng nảy, hơn thua và làm tổn thương người thân. Số lần đến chùa không quan trọng bằng những gì được chuyển hóa sau mỗi lần trở về. Nếu biết nói lời chân thật hơn, bớt ích kỷ và sống có trách nhiệm hơn, ta đã thật sự mang được một phần ngôi chùa vào đời sống.
Cũng không nên hiểu rằng chỉ có đến chùa mới là tu. Chùa là môi trường nâng đỡ, còn nơi thực hành chính là gia đình, công sở và từng mối quan hệ. Ta tu khi nhẫn nại với cha mẹ, thủy chung với người bạn đời, tận tâm trong công việc và không vì lợi ích cá nhân mà gây hại. Một người chưa thể thường xuyên tới chùa nhưng biết sống thiện lành vẫn đang đi trên con đường Phật dạy.
Đạo Phật không hứa rằng người tu sẽ không gặp khổ đau. Sinh, già, bệnh, chết và những cuộc chia lìa vẫn là một phần của đời sống. Sự thực tập giúp ta nhận diện nỗi khổ, hiểu nguyên nhân của nó và không tạo thêm khổ đau bằng phản ứng mù quáng. Khi tâm đã được rèn luyện từ những ngày bình thường, ta có thể đi qua nghịch cảnh với nhiều tỉnh táo và nghị lực hơn.
Đừng đợi khổ mới tới chùa, bởi bình an cũng cần được học, gìn giữ và bồi đắp mỗi ngày. Hãy đến khi lòng đang nhẹ để học cách biết ơn; đến khi cuộc sống thuận lợi để tập sẻ chia; đến khi gia đình còn sum họp để hiểu giá trị của yêu thương. Rồi nếu một ngày giông gió kéo về, tiếng chuông chùa sẽ không còn là âm thanh xa lạ. Nó đã ở trong ta, nhắc ta thở, đứng yên và bước tiếp bằng sự hiểu biết.
Nguồn: phatgiao.org.vn
Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa

Hòa thượng Thích Giác Tuấn - Trị sự trưởng Giáo đoàn VI hệ phái Khất sĩ viên tịch

Sáng mai, 1-9: Giới tử Đại giới đàn Thanh Kiểm Phật lịch 2570 sẽ tham dự kỳ tuyển Phật trường

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Nước có độc lập thì đạo Phật mới dễ dàng mở mang”

Khấn nguyện mà chưa làm được hóa giải thế nào?

