Để đi chùa có phước
Nhiều người đi chùa với mong muốn cầu bình an, sức khỏe, công việc thuận lợi, gia đình êm ấm. Mong cầu những điều tốt đẹp không có gì đáng trách. Tuy nhiên, nếu nghĩ chỉ cần bước qua cổng chùa, thắp vài nén hương hay dâng một mâm lễ là tự nhiên có phước, chúng ta có thể đã hiểu chưa đầy đủ ý nghĩa của việc đến chùa.
Nhiều người đi chùa với mong muốn cầu bình an, sức khỏe, công việc thuận lợi, gia đình êm ấm. Mong cầu những điều tốt đẹp không có gì đáng trách. Tuy nhiên, nếu nghĩ chỉ cần bước qua cổng chùa, thắp vài nén hương hay dâng một mâm lễ là tự nhiên có phước, chúng ta có thể đã hiểu chưa đầy đủ ý nghĩa của việc đến chùa.
Phước không nằm trong hình thức lễ bái, mà được tạo nên từ tâm ý và hành động thiện lành của mỗi người.
Ngôi chùa trước hết là nơi học đạo, thực tập tỉnh thức và nuôi dưỡng đời sống tinh thần. Đến chùa có phước khi ta biết dừng lại những lo toan, lắng nghe lời Phật dạy và nhìn lại chính mình. Nếu vào chùa mà tâm vẫn mải so sánh người này cúng nhiều, người kia lễ ít, hoặc chỉ chú ý cầu xin cho riêng mình, chuyến đi ấy khó mang lại sự chuyển hóa sâu sắc.

Muốn đi chùa có phước, trước hết cần giữ một thái độ trang nghiêm và thành kính. Trang phục nên kín đáo, lời nói vừa đủ nghe, điện thoại được hạn chế sử dụng. Ta không chen lấn, cười đùa lớn tiếng, tùy tiện quay phim, chụp ảnh hay làm ảnh hưởng đến người đang lễ Phật. Tôn trọng không gian tu học cũng là một cách thể hiện sự tôn trọng đối với chính đời sống tâm linh của mình.
Khi đứng trước Đức Phật, điều quan trọng không phải xin Ngài thay đổi hoàn cảnh theo ý ta. Đức Phật là bậc chỉ đường, không phải một vị thần ban phát may mắn. Lễ Phật là cơ hội để nhớ đến trí tuệ, lòng từ bi và đời sống thanh tịnh của Ngài. Một lạy xuống có ý nghĩa khi ta nguyện giảm bớt tham lam, sân giận, ích kỷ; một lạy đứng lên có giá trị khi ta quyết tâm sống tốt hơn.
Dâng hương, hoa, đèn hoặc phẩm vật cũng cần được hiểu đúng. Hương nhắc ta giữ giới hạnh; hoa nhắc về sự vô thường; đèn tượng trưng cho trí tuệ; trái cây biểu hiện thành quả của việc tu tập. Lễ vật không cần đắt tiền hay bày biện cầu kỳ. Một nhành hoa được dâng bằng tâm thanh tịnh vẫn quý hơn mâm lễ lớn nhưng đi kèm mong muốn đổi chác: “Con cúng thế này, xin Phật cho con điều nọ”.
Cúng dường Tam bảo là việc thiện đáng trân trọng nếu xuất phát từ lòng thành và sự hiểu biết. Tùy khả năng, Phật tử có thể góp phần duy trì chùa cảnh, hỗ trợ việc tu học, in kinh sách hoặc chăm lo cho những hoàn cảnh khó khăn. Không nên vay mượn, phô trương hay đặt gia đình vào cảnh thiếu thốn để cúng dường. Phước lành không được đo bằng số tiền, mà còn nằm ở động cơ trong sáng và cách tạo ra tài sản ấy.
Người đi chùa cũng có thể tạo phước bằng những việc rất nhỏ: nhặt một mẩu rác, xếp dép ngay ngắn, nhường chỗ cho người cao tuổi, hướng dẫn người mới đến hoặc góp sức vào công việc chung. Làm những việc ấy trong thầm lặng, không chờ ai khen ngợi, chính là đang thực tập hạnh phụng sự. Chùa sạch đẹp và thanh tịnh không chỉ nhờ người xuất gia mà còn nhờ ý thức của từng người đến viếng.
Một chuyến đi chùa càng có ý nghĩa khi ta chịu khó nghe pháp, tụng kinh hoặc dành ít phút ngồi yên. Nghe pháp không phải để biết thêm chuyện cao xa rồi đem tranh luận, mà để nhận ra điều nào có thể ứng dụng vào đời sống. Sau một bài giảng về lời nói chân thật, ta bớt nói dối; nghe về lòng từ, ta bớt làm tổn thương người khác. Đó là lúc lời Phật dạy trở thành phước lành hiện thực.
Điều cần tránh là mang mê tín vào cửa chùa. Xem quẻ để quyết định mọi việc, đốt quá nhiều vàng mã, cúng sao với tâm hoảng sợ hoặc tin rằng có thể dùng lễ vật để xóa sạch hậu quả của hành vi bất thiện đều không phù hợp với tinh thần nhân quả. Muốn thay đổi quả, ta phải chuyển hóa nhân: dừng việc xấu, sửa chữa lỗi lầm và siêng làm điều lành.
Đi chùa có phước còn tùy thuộc vào cách ta ứng xử sau khi trở về. Nếu vừa lễ Phật xong đã nóng giận với người thân, tranh giành ngoài đường hay gian dối trong công việc, việc lễ bái vẫn chưa đi vào cuộc sống. Phước không dừng ở sân chùa. Phước tiếp tục được tạo ra trong bữa cơm gia đình, nơi công sở, ngoài đường phố và trong cách ta đối diện với người mình không yêu thích.
Có người vì bận rộn, bệnh tật hoặc ở xa nên không thường xuyên đến chùa. Điều đó không có nghĩa họ ít phước hơn. Một người tận tình chăm sóc cha mẹ, nuôi dạy con cái tử tế, làm việc lương thiện và sẵn lòng giúp đỡ người khó khăn cũng đang thực hành lời Phật dạy. Chùa là nơi nâng đỡ sự tu tập, nhưng đạo Phật cần được sống giữa cuộc đời.
Để đi chùa có phước, hãy mang theo một tấm lòng chân thành và đem về một điều thiện để thực hành. Có thể đó là lời xin lỗi, quyết tâm bỏ một thói quen xấu, sự giúp đỡ dành cho ai đó hoặc vài phút chánh niệm mỗi ngày. Khi bước vào chùa với tâm cung kính và trở về với tâm tốt đẹp hơn, ta không cần hỏi phước ở đâu. Phước đã có mặt trong chính sự chuyển hóa của mình.
Nguồn: phatgiao.org.vn
Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa

Hòa thượng Thích Giác Tuấn - Trị sự trưởng Giáo đoàn VI hệ phái Khất sĩ viên tịch

Sáng mai, 1-9: Giới tử Đại giới đàn Thanh Kiểm Phật lịch 2570 sẽ tham dự kỳ tuyển Phật trường

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Nước có độc lập thì đạo Phật mới dễ dàng mở mang”

Khấn nguyện mà chưa làm được hóa giải thế nào?

