Vu Lan của những người không còn cha mẹ
Vu Lan không chỉ là mùa lễ của người con Phật, mà đã trở thành mùa hiếu đạo trong đời sống người Việt. Giữa sắc đỏ, sắc trắng trên ngực áo, mỗi đóa hồng nhắc người ta biết trân quý khi cha mẹ còn hiện hữu và lặng mình trước những mất mát không thể gọi tên.

Những mùa Vu Lan trước, Nguyễn Thảo Nhi cùng mẹ lên chùa và được tự tay cài một bông hồng đỏ lên áo. Mùa Vu Lan năm nay, Nhi vừa lau nước mắt, vừa tự cài lên ngực mình một bông hồng trắng.
Mẹ Nhi mới mất chưa lâu. Sự hụt hẫng, trống trải và nỗi nhớ hiện diện trong những điều rất nhỏ của cuộc sống. Có lúc muốn gọi điện kể mẹ nghe một chuyện vừa xảy ra, rồi mới nhớ rằng những cuộc trò chuyện như thế đã không còn. Nhi bất chợt bật khóc.
Căn nhà vẫn vậy. Những món ăn mẹ từng chuẩn bị vẫn còn trong ký ức. Những câu chuyện từng có thể kể với mẹ giờ không biết chia sẻ cùng ai. Nỗi nhớ đến bất chợt, từ một cuộc gọi, một món ăn hay một thói quen cũ.
Sau mất mát, việc học của Nhi cũng có những ngày trở nên khó khăn hơn. Có lúc những ký ức về mẹ ùa về khiến em không thể tập trung. Nhưng Nhi vẫn cố gắng đến giảng đường.
Vu Lan và hành trình bước tiếp
Khi còn sống, mẹ Nhi chỉ mong một ngày được nhìn thấy con gái tốt nghiệp và có một công việc ổn định.
Nhi vẫn đang là sinh viên. Phía trước em còn một chặng đường dài. Sau mất mát, có những ngày việc học trở nên khó khăn hơn, nhưng em không muốn bỏ dở.
Nhi muốn tốt nghiệp, có một công việc ổn định và sống tốt. Đó là điều mẹ từng mong.
Với em, tiếp tục học tập không chỉ là trách nhiệm với bản thân. Đó còn là cách giữ lại điều mẹ đã gửi gắm. Nhi chia sẻ.
Mẹ không còn có thể nhìn thấy ngày con gái tốt nghiệp. Nhưng mong ước ấy vẫn có thể trở thành động lực để Nhi bước tiếp.

Ảnh: ChuaBaVang.
Học cách đối diện với sinh ly tử biệt
Để đối diện với sự mất mát, Sư cô Tịnh Ngân, Chùa Phổ Am (Quảng Ninh) nhắc đến một tích truyện trong thời Đức Phật tại thế "Người mẹ mất con và những hạt cải" bắt nguồn từ Kinh Pháp Cú (Dhammapada).
Kisa Gotami từng mất người con trai duy nhất. Đau đớn và không chấp nhận được sự thật, bà ôm con đi tìm người có thể cứu con mình.
Đức Phật bảo bà đi tìm một hạt cải từ một gia đình chưa từng có người chết.
Kisa Gotami đi qua nhiều gia đình nhưng không tìm được nơi nào như vậy. Từ đó, bà nhận ra rằng, mất mát là điều không gia đình nào có thể tránh khỏi. Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật của đời sống.
Theo Sư cô Tịnh Ngân, câu chuyện cho thấy người đối diện với mất mát không cần ép mình phải quên hay vượt qua thật nhanh. Đau buồn, nhớ thương là những cảm xúc tự nhiên sau khi mất một người thân.
Điều quan trọng là từng bước nhìn nhận sự chia lìa như một phần của đời sống. Chấp nhận không có nghĩa là quên người đã mất, mà là học cách sống tiếp cùng ký ức về họ.
Với những người còn cha mẹ, mùa Vu Lan là lời nhắc hãy yêu thương khi còn có thể. Một cuộc gọi, một bữa cơm hay một lời hỏi han có thể rất giản dị, nhưng đôi khi lại là những điều được nhớ đến nhiều nhất khi không còn cơ hội thực hiện.
Với người đã mất cha mẹ, báo hiếu cũng không dừng lại ở việc tưởng nhớ. Đó có thể là sống tốt, trưởng thành và thực hiện những điều cha mẹ từng mong.
Mùa Vu Lan rồi sẽ qua. Nhưng điều cha mẹ từng mong có thể vẫn ở lại, trở thành một phần trong cách sống và lựa chọn con đường của mỗi người.
Có những người không còn cơ hội nói với cha mẹ một lời yêu thương. Họ vẫn có thể tiếp tục tình yêu ấy bằng cách sống tử tế, trưởng thành và trở thành người mà cha mẹ từng mong muốn.
Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa

An Giang: Chùa Bửu Thọ trang nghiêm tổ chức Đại lễ Vu Lan và trao quyết định bổ nhiệm trụ trì

Lãnh đạo Bộ Dân tộc và Tôn giáo thăm Đức Pháp chủ cùng chư vị lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam

Lễ tạ pháp khóa An cư kiết hạ tại trường hạ chùa Quan Âm (P.Thới An, TP.HCM)

Đoàn Công an TP.HCM thăm chư vị giáo phẩm Giáo hội và Ban Trị sự TP.HCM nhân mùa Vu lan - Báo hiếu

Những đóa hoa hồng hiếu hạnh chùa Phổ Thiện đến với công nhân



