Từng nghĩ mình là người tốt, cho đến khi ngã bệnh
Khi khỏe mạnh, cuộc sống thuận lợi, chúng ta thường nghĩ mình là người tốt. Chỉ đến khi đối diện với bệnh tật, mất mát hoặc những khổ đau tưởng chừng không thể chịu đựng nổi, con người mới có cơ hội sống chậm lại và nhìn sâu vào chính mình.
Khi khỏe mạnh, cuộc sống thuận lợi, chúng ta thường nghĩ mình là người tốt. Chỉ đến khi đối diện với bệnh tật, mất mát hoặc những khổ đau tưởng chừng không thể chịu đựng nổi, con người mới có cơ hội sống chậm lại và nhìn sâu vào chính mình.
Câu chuyện của cô Võ Mai ở Melbourne, Úc là một trường hợp như thế.
Mỗi lần hít vào rồi thở ra, Mai đều cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào lồng ngực. Cơn đau kéo dài ngày này qua ngày khác, dữ dội đến mức chỉ riêng việc hô hấp bình thường cũng trở thành một cực hình.
Không chỉ đau khi thở, Mai còn gần như không thể đi lại. Muốn di chuyển trong nhà, cô phải bám vào tường làm điểm tựa, hai chân lê từng bước chậm chạp trên nền nhà. Có lúc đau quá, cô ngồi thụp xuống sàn, nước mắt chảy dài:
"Đau quá... Đau thế này thì c.h.ế.t quách cho xong."
Ăn không nổi, ngủ không được, đêm nào cũng thức trắng vì đau đớn. Cơ thể ngày càng suy kiệt.
Không còn cách nào khác, Mai lại tìm đến bác sĩ.
Sau quá trình thăm khám và xét nghiệm, bác sĩ kết luận:
"Bệnh nhân: Võ Mai, sinh năm 1978, cư trú tại tiểu bang Melbourne, Úc, mắc chứng đau dây thần kinh neuropathic pain do virus xâm nhập."
Mai uống thuốc theo đúng chỉ định nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm.
Ngày qua ngày, cơn đau vẫn hành hạ cô không chút nương tay. Có những đêm Mai nằm co quắp trên giường, nhìn lên trần nhà đến sáng. Cô bắt đầu hoang mang, không biết căn bệnh này bao giờ mới kết thúc.
Mỗi khi tỉnh giấc giữa đêm vì đau, Mai lại lấy điện thoại lên mạng tìm kiếm. Hết đọc thông tin về bệnh, tìm phương pháp điều trị, rồi xem những chia sẻ của người từng mắc căn bệnh tương tự. Thế nhưng càng tìm cô càng cảm thấy bế tắc.

Là người Việt định cư tại Úc, nơi cô sinh sống không có nhiều chùa chiền hay điều kiện tiếp cận Phật pháp như ở quê nhà. Trong một lần lang thang trên internet giữa những đêm mất ngủ vì bệnh tật, Mai tình cờ đọc được những bài viết Phật pháp.
Ban đầu cô chỉ đọc thử cho biết. Nhưng rồi hết bài này đến bài khác, những câu chuyện về nhân quả, nghiệp báo, sám hối và sự chuyển hóa của nhiều người dần thu hút sự chú ý của cô.
Trong những câu chuyện ấy có nhiều trường hợp người thật việc thật vượt qua bệnh tật, nghịch cảnh nhờ tu tập, sám hối và chuyển hóa bản thân.
Thú thật, Mai chưa từng nghĩ mình sẽ chữa bệnh bằng con đường này.
Thậm chí cô còn cho rằng những chuyện ấy có phần khó tin.
Nhưng khi đau đớn kéo dài tưởng chừng không còn chịu nổi, cô tự nhủ:
"Có bệnh thì vái tứ phương. Cứ thử xem sao. Nếu không khỏi thì cũng chẳng mất gì."
Hôm ấy, Mai cầm trên tay bài nghi thức sám hối trích trong kinh Kim Quang Minh kết hợp trì chú Đại Bi mà cô tải xuống rồi in ra.
Từng chữ hiện lên trước mắt.
Mỗi lần đọc là một lần đau đớn.
Có lúc cô quỳ.
Có lúc ngồi dựa vào tường.
Có lúc phải nằm xuống sàn nghỉ một lát rồi mới gượng dậy đọc tiếp.
Thế nhưng càng đọc, trong lòng Mai càng xuất hiện những cảm xúc rất lạ.
Những lời sám hối không còn chỉ là những dòng chữ trên giấy.
Chúng giống như một tấm gương soi lại chính cuộc đời cô.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Mai nghiêm túc nhìn lại chính mình.
Cô từng nghĩ bản thân là người khá tử tế.
Nhưng khi đối diện với những lời kinh sám hối, cô chợt nhận ra phía sau những điều tốt mình đã làm, vẫn còn biết bao lỗi lầm, tổn thương và nghiệp bất thiện đã từng gây ra.
Có những việc tưởng như nhỏ nhặt.
Có những lời nói từng làm người khác buồn lòng.
Có những lần nóng giận, ích kỷ, cố chấp.
Trước đây cô chưa từng để tâm.
Giờ đây từng ký ức lần lượt hiện về.
Mai vừa đọc vừa thấy xấu hổ, ăn năn và day dứt.
Chính giây phút này cô mới nhận ra mình chẳng lương thiện như mình vẫn ảo tưởng.
Lần đầu tiên, cô không còn tìm nguyên nhân đau khổ ở hoàn cảnh hay người khác.
Cô bắt đầu nhìn lại chính mình.
Sau khi sám hối xong, Mai trì chú Đại Bi.
Một cảm giác nhẹ nhàng khó tả dần lan khắp cơ thể.
Cơn đau dường như dịu xuống đôi chút.
Dù chưa hết hẳn, nhưng đó là cảm giác dễ chịu đầu tiên sau nhiều ngày tháng chịu đựng.
Tiếp đó, Mai thành tâm niệm danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát.
Đau đớn và mệt mỏi khiến cô không thể duy trì lâu.
Cuối cùng, Mai nằm vật xuống giường, trong miệng vẫn không ngừng niệm:
"Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát...
Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát..."
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô bỗng giật mình vì cảm giác như có một làn nước mát lạnh tạt thẳng vào người.
Mai lập tức bật dậy.
Nhưng kỳ lạ thay, quần áo vẫn khô ráo hoàn toàn.
Ngoài trời, mùa đông Melbourne vẫn lạnh buốt.
Thế nhưng điều khiến cô kinh ngạc hơn cả là một việc khác.
Mai thử hít một hơi thật sâu.
Rồi thêm một hơi nữa.
Cô đứng lặng người.
Không còn đau.
Hoàn toàn không còn đau.
Mai hít sâu liên tục nhiều lần như để kiểm chứng điều mình đang cảm nhận.
Cơn đau từng hành hạ cô suốt thời gian qua đã biến mất.
Cô bước xuống giường.
Đi qua đi lại trong nhà.
Mọi động tác đều bình thường.
Dễ dàng.
Nhẹ nhõm.
Mai òa khóc.
Trước đây, khi đọc những câu chuyện cảm ứng của người khác, cô từng nghi ngờ.
Nhưng sau trải nghiệm của chính mình, điều thay đổi lớn nhất không phải là thân bệnh.
Mà là tâm cô.
Cô hiểu rằng bệnh khổ không chỉ nằm trong thân xác.
Nhiều khổ đau còn bắt nguồn từ những tập khí, những sai lầm và nghiệp nhân mà con người tích lũy từ lâu.
Từ đó, Mai phát khởi lòng tin sâu sắc nơi Tam Bảo, siêng năng học Phật, sám hối, sửa đổi bản thân và cố gắng sống thiện lành hơn mỗi ngày.
Bởi với cô, điều quý giá nhất nhận được không chỉ là sự hồi phục của thân thể, mà còn là cơ hội nhìn lại chính mình để bắt đầu một cuộc sống mới.
Tĩnh Như, viết lại từ lời kể của Võ Mai.
Nguồn: phatgiao.org.vn
Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa

Những ngộ nhận trong thực hành Mật tông

Sóng nhiệt biển có thể làm tăng lượng mưa ven biển

Chùa Từ Huệ khai mạc Khóa tu mùa hè "Đức Phật trong con" lần 7

‘Trạm dừng sinh tử’ - Bài học từ những người đang cận kề cái chết

Khóa tu mùa hè 2026 “Lắng nghe để hiểu – Nhìn lại để thương” tại chùa Pháp Hoa (P.Bắc Gia Nghĩa)

