Luật Mật Viện Thắng Nghiêm38 Khúc Thuỷ, xã Bình Minh, Tp. Hà Nội
Chùa Thắng Nghiêm
Tin tức nhà chùa

Thở nhẹ và an...

Tác giả: Ban biên tập14:00 15/09/20260 lượt xem
Chia sẻ:

Có những ngày, ta thức dậy với cảm giác trong lòng đã chật. Công việc chưa bắt đầu nhưng những lo âu từ hôm qua đã trở về.

Có những ngày, ta thức dậy với cảm giác trong lòng đã chật. Công việc chưa bắt đầu nhưng những lo âu từ hôm qua đã trở về.

Một tin nhắn chưa được trả lời, một cuộc hẹn sắp đến, một khoản tiền phải lo, một người đang giận, một dự định chưa thành… Tất cả chen nhau trong tâm trí. Ta bước nhanh, nói nhanh, nghĩ nhanh, đến mức quên rằng mình vẫn đang thở.

Hơi thở vốn chẳng đòi hỏi điều gì. Từ lúc ta có mặt trên đời, nó âm thầm đi cùng, không trách móc khi bị lãng quên, không kể công khi nâng đỡ từng phút giây sống. Chỉ cần ta dừng lại, hơi thở vẫn ở đó, như một người bạn kiên nhẫn chờ mình quay về.

Thở vào, ta biết mình đang thở vào. Thở ra, ta biết mình đang thở ra. Phương pháp nghe thật đơn giản, nhưng chính trong sự đơn giản ấy lại có một con đường. Khi nhận biết trọn vẹn một hơi thở, tâm không còn chạy về chuyện đã qua, cũng chưa vội lao tới điều chưa đến. Ta có mặt với sự sống ngay nơi thân này, trong khoảnh khắc này.

Thở nhẹ và an... 1

Nhiều người nghĩ muốn bình an phải giải quyết xong mọi chuyện. Nhưng cuộc đời vừa khép lại một nỗi lo đã mở ra một vấn đề khác. Nếu chờ sóng lặng mới học cách an trú, có lẽ ta phải đợi rất lâu. Bình an không phải là mặt biển không còn sóng; bình an là biết mình đang đứng ở đâu giữa những đợt sóng ấy.

Khi giận, hãy khoan nói. Ta có thể trở về với ba hơi thở chậm. Hơi đầu tiên để nhận ra cơn giận đang có mặt. Hơi thứ hai để thấy phía sau nó có thể là một nỗi buồn, sự thất vọng hoặc cảm giác không được tôn trọng. Hơi thứ ba để nhớ rằng người trước mặt cũng đang có những khổ đau riêng. Ba hơi thở không giải quyết tất cả, nhưng có thể giữ ta khỏi một lời nói khiến nhiều năm sau vẫn còn ân hận.

Khi buồn, ta cũng không cần ép mình phải vui. Hãy ngồi xuống, đặt bàn tay lên ngực và thở thật nhẹ. Ta có thể thầm nhủ: “Tôi biết bạn đang ở đây”. Nỗi buồn cần được nhận diện, không phải xua đuổi. Giống như một đứa trẻ đang khóc, càng quát bảo im, nó càng hoảng sợ. Được ôm bằng chánh niệm, nỗi buồn sẽ dần dịu lại.

Thở không phải để trốn khỏi cuộc đời. Sau những phút trở về, ta vẫn phải đối diện với công việc, trách nhiệm và các mối quan hệ. Nhưng lúc ấy, ta nhìn mọi việc bằng một tâm thế khác. Điều tưởng như bế tắc có thể xuất hiện một khe sáng. Người ta đang trách móc có thể được nhìn bằng sự cảm thông. Một thất bại không còn là dấu chấm hết, mà chỉ là lời nhắc cần điều chỉnh cách đi.

Có những lúc ta mệt vì mang quá nhiều điều không thuộc về mình: sự phán xét của người khác, kỳ vọng phải làm hài lòng tất cả, những so sánh trên mạng xã hội, cả nỗi sợ về một ngày chưa tới. Mỗi hơi thở ra là một lần tập đặt xuống. Không cần buông cả cuộc đời trong một buổi. Chỉ cần buông một ý nghĩ đang làm lòng mình nặng thêm.

Trong lời Phật dạy, hơi thở là một đề mục nhiệm mầu để nuôi dưỡng chánh niệm. Không nhất thiết phải đợi đến khi ngồi trên bồ đoàn, ở trong thiền đường hay tìm được nơi tuyệt đối yên tĩnh. Ta có thể thở khi dừng trước đèn đỏ, chờ thang máy, rửa chén, đi bộ hoặc ngồi cạnh người thân đang bệnh. Nơi nào có hơi thở, nơi ấy có thể trở thành chỗ quay về.

Một hơi thở có ý thức không làm biến mất khó khăn, nhưng giúp ta không bị khó khăn nuốt chửng. Nó nối thân với tâm, đưa người đang tán loạn trở lại với chính mình. Trong khoảnh khắc ấy, ta nhận ra mình vẫn còn đôi mắt để nhìn, đôi chân để bước, một mái nhà để về hoặc một người để thương. Sự sống chưa bao giờ chỉ toàn những điều bất như ý.

Đôi khi, hạnh phúc không cần được tìm kiếm ở một nơi xa. Đó là lúc ta mở cửa sổ, thấy nắng chạm lên cành lá và nhận ra mình đang hiện hữu. Đó là bữa cơm ăn chậm, một chén trà còn ấm, tiếng người thân gọi nhau trong nhà. Khi tâm có mặt, những điều bình thường bỗng trở nên quý giá.

Nếu hôm nay lòng quá mỏi, ta đừng bắt mình phải mạnh mẽ thêm. Hãy ngồi yên một chút. Thở vào thật nhẹ để biết mình còn sống. Thở ra thật chậm để những căng thẳng được lắng xuống. Không cần đi tìm bình an ở đâu khác. Ngay trong một hơi thở được nhận biết trọn vẹn, ta đã bắt đầu trở về.

Thở nhẹ thôi. Và an.

Nguồn: phatgiao.org.vn

Chia sẻ:

Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa