Luật Mật Viện Thắng Nghiêm38 Khúc Thuỷ, xã Bình Minh, Tp. Hà Nội
Chùa Thắng Nghiêm
Tin tức nhà chùa

Nội tâm tôi không có ý niệm giác chi

Tác giả: Ban biên tập18:01 05/06/20260 lượt xem
Chia sẻ:

Đây không phải là một lời than thở, mà có lẽ là một tiếng nói rất chân thành từ sâu thẳm. Khi đọc được dòng này, tôi cảm nhận được một sự cô đơn nào đó, một cảm giác như đang đứng bên ngoài cánh cửa của sự sáng suốt và giải thoát mà kinh điển vẫn nói đến. Xin hãy cho phép tôi được ngồi xuống bên cạnh bạn, cùng bạn nhìn ngắm khoảng trống ấy một cách ấm áp và không phán xét.

Đây không phải là một lời than thở, mà có lẽ là một tiếng nói rất chân thành từ sâu thẳm. Khi đọc được dòng này, tôi cảm nhận được một sự cô đơn nào đó, một cảm giác như đang đứng bên ngoài cánh cửa của sự sáng suốt và giải thoát mà kinh điển vẫn nói đến. Xin hãy cho phép tôi được ngồi xuống bên cạnh bạn, cùng bạn nhìn ngắm khoảng trống ấy một cách ấm áp và không phán xét.

Khi không có ý niệm là một ý niệm sáng suốt. Trước hết, tôi muốn thưa cùng bạn rằng, trong truyền thống tu tập của Phật giáo, việc nhận ra tâm mình đang không có những phẩm chất như giác chi (tức Bảy Yếu Tố Giác Ngộ: niệm, trạch pháp, tinh tấn, hỷ, khinh an, định, xả) không phải là một thất bại. Trái lại, đó có thể là một khởi đầu của trí tuệ.

Bởi vì, làm sao để biết mình đang thiếu, nếu không có một chút ánh sáng của sự tự biết mình? Chính cái ý niệm rằng nội tâm tôi không có... ấy, nó là gì nếu không phải là một tia nắng của niệm (sati) và trạch pháp (dhammavicaya) đang yếu ớt le lói?

Bạn đang thấy rõ thực trạng của tâm mình. Bạn không tự dối lòng, không vẽ vời ra những thành tựu ảo. Sự thấy biết chân thực này, dù là thấy ra sự trống vắng, cũng đáng quý vô cùng. Nó là điểm tựa vững chắc hơn nhiều so với những ảo tưởng về sự tu tập.

Suy niệm về Thất giác chi

Nội tâm tôi không có ý niệm giác chi  1
Ảnh minh họa. 

Giác chi không phải là ý niệm, mà là trạng thái được nuôi dưỡng. Có một sự thật quan trọng mà có lẽ chúng ta dễ bỏ qua: Bảy giác chi không phải là những ý niệm để ta suy tư và sở hữu trong đầu. Chúng là những trạng thái tâm linh thực sự, những phẩm chất sống động phát sinh khi có đủ nhân duyên. Giống như một mầm cây, chúng không tự nhiên mọc lên từ đá sỏi, mà cần được gieo trồng, tưới tẩm và chăm bón.

Đức Phật đã dạy rất rõ về cách làm cho các giác chi phát sinh và lớn mạnh: Này các Tỷ-kheo, có những pháp làm nhân duyên cho Niệm giác chi chưa khởi được khởi lên, hay đã khởi được tu tập viên mãn. Đó là sống chánh niệm, tỉnh giác, tác ý đến các pháp làm cơ sở cho Niệm giác chi...

(Tương Ưng Bộ Kinh, SN 46.3, Kinh Giới - Sīla Sutta)

Và trong Kinh Như Lai (SN 46.9), Ngài dạy rằng các giác chi chỉ xuất hiện khi có sự xuất hiện của bậc Như Lai hoặc giáo pháp của Ngài, và chúng cần được làm cho sung mãn bằng cách thực hành liên tục.

Vậy nên, cảm giác không có ý niệm giác chi của bạn là điều hoàn toàn tự nhiên nếu chúng ta chưa bắt đầu một sự thực tập có chủ đích và liên tục. Nó không phải là một khiếm khuyết vĩnh viễn của tâm, mà chỉ là một mảnh đất chưa được gieo trồng đúng cách.

Gieo hạt giác chi từ con số không. Thay vì cố gắng có ý niệm về tất cả bảy giác chi, chúng ta hãy bắt đầu từ con số không, một cách rất thực tiễn và khiêm tốn. Hãy bắt đầu bằng việc thực tập, chứ không phải là suy nghĩ về sự thực tập.

1. Bước đầu tiên và cốt tử: Gieo hạt mầm

Đây là giác chi đầu tiên và là nền tảng cho tất cả các giác chi khác. Bạn không cần phải có một ý niệm gì cả. Bạn chỉ cần làm một việc: Dừng lại, thở và biết rõ mình đang thở. Ngay lúc đó, giác chi Niệm đã có mặt, dù là trong một sát-na ngắn ngủi. Nó không phải là một ý niệm, mà là một sự có mặt trọn vẹn của tâm với hơi thở. Hãy thực tập điều này 10 lần mỗi ngày, mỗi lần chỉ 3 hơi thở. Đó chính là cách bạn tưới tẩm hạt giống niệm.

2. Nuôi dưỡng trạch Pháp bằng cách đặt câu hỏi đúng

Sau khi đã có chút niệm, bạn có thể khơi mở giác chi thứ hai. Thay vì suy tư mông lung, hãy đặt một câu hỏi rất đơn giản và trực tiếp lên thực tại ngay lúc đó: Tâm tôi bây giờ đang như thế nào? Có nặng nề hay nhẹ nhàng? Có co rút hay rộng mở? Chính hành động quan sát và phân biệt rõ ràng, không phán xét này là sự biểu lộ của trạch pháp. Bạn không cần phải có sẵn ý niệm gì, bạn chỉ cần khởi lên một câu hỏi chân thành.

3. Tinh tấn tự nhiên có mặt

Khi tâm bạn liên tục bị kéo đi khỏi hơi thở và bạn lại kiên nhẫn đưa nó trở về, không nản lòng, đó chính là tinh tấn. Khi bạn quyết tâm dành ra 3 phút để ngồi yên thay vì lướt điện thoại, đó là tinh tấn. Bạn thấy đấy, giác chi không ở đâu xa. Chúng ẩn tàng ngay trong những nỗ lực rất nhỏ bé và chân thành.

Thưa bạn, việc nội tâm không có ý niệm giác chi không phải là một bức tường chắn, mà có thể chính là một cánh cửa. Đó là lời mời gọi bạn bước vào một sự thực tập chân thực, không mơ hồ, không ảo tưởng. Các bậc thiền sư dạy rằng, tâm thức của chúng ta vốn dĩ trong sáng và có đầy đủ tiềm năng giác ngộ. Các giác chi chỉ đang chờ đợi để được khơi dậy.

Hãy bắt đầu một cách dịu dàng và kiên nhẫn, như một người làm vườn gieo hạt trên mảnh đất tưởng chừng khô cằn. Mỗi một hơi thở có ý thức, mỗi một câu hỏi chân thành về thực trạng nội tâm, đều là một giọt nước tưới tẩm. Đừng tìm kiếm một ý niệm, hãy tìm kiếm một trạng thái. Và rồi bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy rằng, ngay giữa lòng trống vắng này, những mầm xanh của an lạc và sáng suốt vẫn có thể vươn mình một cách mạnh mẽ và tươi đẹp.

gg follow

Nguồn: phatgiao.org.vn

Chia sẻ:

Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa