Luật Mật Viện Thắng Nghiêm38 Khúc Thuỷ, xã Bình Minh, Tp. Hà Nội
Chùa Thắng Nghiêm
Tin tức nhà chùa

Nếu Đức Phật đi giữa thế giới hôm nay…

Tác giả: Ban biên tập08:00 17/06/20260 lượt xem
Chia sẻ:

GNO - Hơn hai nghìn năm trước, Thái tử Tất-đạt-đa dạo qua bốn cửa thành, tận mắt chứng kiến cảnh già, bệnh, chết của chúng sanh. Ngài nhận ra bản chất khổ đau của kiếp người và rời bỏ hoàng cung, đi tìm con đường giải thoát cho nhân loại.

GNO - Hơn hai nghìn năm trước, Thái tử Tất-đạt-đa dạo qua bốn cửa thành, tận mắt chứng kiến cảnh già, bệnh, chết của chúng sanh. Ngài nhận ra bản chất khổ đau của kiếp người và rời bỏ hoàng cung, đi tìm con đường giải thoát cho nhân loại.

Vậy nếu Đức Phật đi giữa thế giới hôm nay, Ngài sẽ nhìn thấy điều gì? Có lẽ Ngài vẫn thấy cảnh già, bệnh, chết. Nhưng bên cạnh đó, Ngài sẽ thấy những nỗi khổ rất mới, được che phủ bằng vẻ ngoài đủ đầy, văn minh.

Con người thời nay không chỉ khổ vì thiếu thốn, mà còn khổ vì quá đầy. Đầy thông tin nên tâm trí không còn phút nào được nghỉ ngơi. Đầy kỳ vọng nên ai cũng sống trong áp lực phải trở thành một phiên bản hoàn hảo. Đầy sự so sánh nên nhiều người quên mất giá trị thật của chính mình.

Ngày trước khổ vì chiến tranh, đói nghèo, bệnh tật, ly tán. Hôm nay sống giữa tiện nghi, nhiều người vẫn không tìm được bình yên cho mình. Người ta có thể trò chuyện với hàng trăm người qua màn hình điện thoại, nhưng lại không đủ kiên nhẫn để nghe một người thân trong gia đình nói hết câu chuyện của họ. Có những bữa cơm đầy thức ăn nhưng thiếu tiếng nói chuyện. Có những căn nhà sáng đèn đến khuya nhưng lòng người lại lạnh lẽo và xa cách.

Nếu Đức Phật đi giữa phố xá hôm nay, có lẽ Ngài sẽ thấy rất nhiều người trẻ đang lớn lên giữa áp lực phải thành công. Họ phải học nhanh hơn, giỏi hơn, nổi bật hơn. Người ta dần quen với việc tìm giá trị bản thân qua ánh nhìn của người khác.

Chỉ vài hình ảnh đẹp trên mạng xã hội cũng đủ khiến một người thấy mình thua kém. Có những nụ cười được đăng lên mỗi ngày, nhưng phía sau lại là cảm giác trống rỗng không biết phải sống thế nào để thật sự vui. Một bài viết cần lượt thích. Một tấm ảnh cần lời khen. Và đôi khi, một cuộc đời cũng âm thầm mong đợi được xác nhận rằng mình có giá trị. Nhưng càng đi tìm sự công nhận từ bên ngoài, con người lại càng dễ xa với chính mình. Bởi mọi lời tán thưởng đều mong manh và sự so sánh thì không bao giờ có điểm dừng.

Thế giới hôm nay không thiếu ánh sáng màn hình, chỉ thiếu ánh sáng để con người soi chiếu lại nội tâm.

Ngày xưa con người sợ cô độc, bây giờ lại sợ khoảng lặng. Chỉ vài phút không cầm điện thoại, không xem thông báo, không lướt mạng xã hội, lòng đã bắt đầu thấy trống trải. Người ta bị cuốn vào dòng chảy của thông tin, hình ảnh, những phản ứng tức thời. Mắt dừng lại nơi màn hình, nhưng tâm ý thì hiếm khi thật sự nghỉ ngơi.

Có người thức khuya không phải vì làm việc, mà vì không biết phải đối diện với chính mình thế nào. Có người cả ngày không ngừng bận rộn với công việc, nhưng khi mọi thứ đã xong thì lòng trống rỗng. Có người đi qua rất nhiều nơi, gặp rất nhiều người, nhưng vẫn thấy lòng mình không có chỗ để trở về. Có người dành cả đời để chứng minh bản thân, đến cuối cùng lại không biết mình thật sự muốn gì.

Có lẽ nếu nhìn vào thế giới hôm nay, Đức Phật sẽ thấy rằng dù thời đại thay đổi thế nào, cội nguồn của khổ đau vẫn như thế. Bởi khổ đau không đến từ hoàn cảnh bên ngoài, mà được sinh khởi từ chính vọng tâm và sự chấp trước nơi mỗi người.

Có thể con người hôm nay không còn khổ theo cách của ngày xưa, nhưng khổ đau chưa bao giờ biến mất. Nó chỉ khoác lên những hình thức mới, hiện đại hơn và khó nhận diện hơn. Vẫn là lòng tham không biết đủ. Vẫn là sự chấp trước vào hơn thua, được mất. Vẫn là một cái tôi luôn muốn được khẳng định giữa cuộc đời...

Có lẽ vì vậy, lời dạy của Đức Phật chưa bao giờ cũ.

Giữa một thế giới luôn hối hả đi về phía trước, điều chúng ta cần đôi khi không phải là bước nhanh hơn để theo kịp thời đại, mà là biết dừng lại. Dừng lại để lắng nghe chính mình. Dừng lại để thấy lòng đang bất an vì điều gì. Dừng lại để hiểu có những khoảng trống trong tâm hồn không thể lấp đầy bằng tiện nghi, sự bận rộn hay lời tán thưởng từ bên ngoài.

Bởi có những nỗi đau không hiện lên thành vết thương, để ta chữa lành bằng thuốc men hay vật chất. Chỉ sự tỉnh thức, thấu hiểu và yêu thương mới xoa dịu được lòng người.

Nguồn: giacngo.vn

Chia sẻ:

Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa