Luật Mật Viện Thắng Nghiêm38 Khúc Thuỷ, xã Bình Minh, Tp. Hà Nội
Chùa Thắng Nghiêm
Tin tức nhà chùa

Đường lên chánh điện

Tác giả: Ban biên tập08:00 06/09/20263 lượt xem
Chia sẻ:

Mùa mưa năm 2025, giữa phố thị chao đảo bao biến động, có một cô gái đã lặng lẽ kéo lê từng bước chân kiệt cùng lên chánh điện.

Mùa mưa năm 2025, giữa phố thị chao đảo bao biến động, có một cô gái đã lặng lẽ kéo lê từng bước chân kiệt cùng lên chánh điện.

Cô không đến để cầu xin danh lợi, cũng chẳng mong bất cứ điều gì cho riêng mình. Tất cả những gì tâm hồn gầy guộc ấy khát khao chỉ là mượn tạm một góc mái chùa trầm mặc, tìm chút hơi ấm tình thương để nương tựa giữa dòng đời nổi trôi. Nơi gieo mầm bình an ấy là chùa Phật Học nằm trên đại lộ Hòa Bình, đối diện với những nét mái cong vút kiêu hãnh của ngôi chùa Munir Ansay (TP Cần Thơ).

Đường lên chánh điện 1
Chánh điện.

Ngay từ tầng trệt, chiếc cổng tam quan nhỏ nhắn như ngăn cách hoàn toàn cái náo nhiệt, vội vã của gót chân phố thị Tây Đô. Bước qua ngưỡng cửa ấy, thu trọn vào mắt là khoảng khuôn viên khiêm nhường chỉ mười mấy mét vuông nhưng lại tỏa ra sự che chở lạ kỳ. Bóng cây cổ thụ xòe tán mát rượi, ôm ấp gian bếp chay luôn phảng phất vệt khói ấm tràn đầy tình thương và một góc bán đồ thờ cúng tịch mịch. Ngay bên mép cổng, khối đá tự nhiên được tạc từng nét chữ tỉ mỉ của bài Chú Đại Bi như lời thì thầm chào đón bình an gửi tới muôn vạn phận người.

Ngài Quán Tự Tại Bồ Tát với tư thế buông thư, một chân nơi Niết Bàn tịch tĩnh, một chân thả nhẹ xuống chốn trần gian, vẫn lặng lẽ từ bi dõi theo từng chúng sinh đang gõ cửa thiền môn. Trong góc sân nhỏ, chú mèo mướp ngoan hiền đeo chiếc vòng cổ mang dòng chữ A Di Đà Phật đang nằm sưởi nắng, thỉnh thoảng, nó lại giương đôi mắt tròn xoe, trong trẻo nhìn dòng người qua lại bằng nét thong dong đến thản nhiên. Trước pho tượng Đức Thế Tôn đang uy nghi rảo bước, trái tim từng vụn vỡ của tôi bỗng nhiên chìm vào một cảm giác an trú sâu thẳm đến lạ thường.

Tầng hai là nơi ngân vang tiếng tụng kinh trầm hằng chiều lúc sáu giờ của các vị Phật tử. Thế nhưng, điều khắc sâu nhất trong cuốn phim ký ức của tôi lại nằm ở dãy bậc thang nối liền năm tầng. Với một tấm thân đã hoàn toàn kiệt quệ, tôi đã từng rướn từng bước chân nặng trĩu nhuốm màu tuyệt vọng để nhích dần lên tầng ba, rồi tầng bốn. Biết bao chiều mưa bão giăng mờ đất trời Tây Đô, trái tim tôi ở nơi ấy lại thắt lại trong những cơn hoảng loạn vô bờ. Tôi đã khóc, khóc vô số lần cho tương lai mờ mịt phía trước, và cho cả những cơn chấn động nghẹn ngào từ trong não bộ bất thường.

Khi vừa gượng dậy quay lại giảng đường sau quãng thời gian chìm ngập trong bệnh tật, khoác lên mình bộ áo lam trầm mặc, thì một tiếng chuông điện thoại xé tan không gian và thời gian. Ngoại đi vào một chiều nắng rất nhẹ. Bàn chân trần của tôi chạm vào mặt sàn xi măng lạnh buốt của căn phòng trọ u tối, trước mắt tôi khi ấy chỉ còn chiếc giường phủ tấm ga trắng muốt và một hình hài đã hoàn toàn giá lạnh. Lần đầu tiên trong đời, nỗi đau vượt quá giới hạn đã vỡ mành, tiếng khóc nghẹn ngào biến thành những dòng lệ trào dâng không cách nào dập tắt. Tôi bàng hoàng nhận ra, mình đã hoàn toàn mất đi điểm tựa cuối cùng giữa cõi đời.

Đường lên chánh điện 2
Hoa đăng trước sân.

Tầng cao nhất là nơi tôn trí trang nghiêm tượng Đức Phật A Di Đà, Bồ Tát Quán Thế Âm, Đức Thế Tôn, Địa Tạng Vương Bồ Tát cùng chư vị La Hán. Đứng từ độ cao chan hòa nắng gió, nhìn lồng lộng ra khoảng không bao la và ngoảnh lại dãy bậc thang dốc đứng nơi mình từng gục ngã và những góc khuất từng thầm lặng nuốt nước mắt, trong tôi bừng lên quyết tâm phải chấm dứt hoàn toàn cuộc hành hạ tàn nhẫn do những ảo tưởng suy viễn trong tâm trí tạo ra.

Nơi góc nhỏ, ánh mắt từ bi của bức tượng Bồ Tát Địa Tạng như lời nhắc nhở luôn có một vầng ánh sáng diệu kỳ đang chờ đợi tôi ngay khi bước qua những tầng địa ngục của tâm thức. Những ngày sau đó là chuỗi thời gian tôi dấn thân vào quán tưởng, thực hành các nghi quỹ với sự tinh tấn và kiên định cao độ nhất. Qua bao lần tưởng chừng đã dừng bước, cuồi cùng mảnh trời mới dần dần mở ra, những nhân duyên thiện lành tìm về, và tôi học được cách "tu trong từng ý niệm". Thân, khẩu, ý đều hòa vào dòng chảy của Phật. Mọi hiện tượng, mọi khổ đau hay hạnh phúc, rốt cuộc cũng chỉ là sự biểu hiện của Tánh Biết vĩnh hằng.

Đường lên chánh điện 3
Tôn tượng Đức Thế Tôn.

Hôm nay, ở tuổi 25, tuy vẫn mang một cơ thể gầy gò, nhưng với tôi, hình hài này đã trở thành một kỳ tích nhiệm màu của sự sống. Trở lại chùa Phật Học, ngước mắt nhìn ngôi tháp năm tầng đứng sừng sững, thanh thoát giữa vòm trời xanh thẳm, tôi chợt thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Giấc mộng mị dài đầy khổ đau ngày cũ giờ đây đã thực sự khép lại. Nhờ sự che chở từ bi của mái chùa thiêng và sức mạnh chuyển hóa diệu kỳ từ giáo lý Phật pháp, tôi đã tìm lại được chính mình đầy kiên định, tự do, vô úy và đong đầy lòng thương kính bao la với vạn vật.

Và đây cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi chạm vào và cảm nhận trọn vẹn thế nào là sự bình an nội tâm tuyệt đối.

Mời viết “Ngôi chùa của tôi”

Chuyên trang Chùa Việt - Phatgiao.org.vn mời Tăng Ni, Phật tử, nhà nghiên cứu và bạn đọc trong, ngoài nước tham gia viết bài với chủ đề “Ngôi chùa của tôi”.

Bài viết có thể giới thiệu lịch sử, kiến trúc, di vật, cảnh quan, các vị trụ trì, lễ hội, khóa tu, hoạt động văn hóa - thiện nguyện; hoặc kể một kỷ niệm riêng gắn với mái chùa như lần đầu theo bà đi lễ Phật, mùa Vu lan cài hoa hồng, buổi công quả, tiếng chuông quê hay cuộc gặp giúp người viết thay đổi cách sống.

Bài viết dài 800-1.200 chữ, kèm 5-10 ảnh rõ nét, có chú thích, ghi tên tác giả hoặc nguồn sử dụng. Các thông tin về lịch sử, nhân vật, niên đại cần được kiểm chứng và nêu nguồn tham khảo khi cần. Cuối bài ghi họ tên, địa chỉ, số điện thoại cùng đôi nét về tác giả.

Bài và ảnh gửi về info@phatgiao.org.vn; tiêu đề thư: Bài và ảnh “Ngôi chùa của tôi” - Tên tác giả. Mỗi trang viết sẽ góp phần lưu giữ ký ức, bổ sung tư liệu và lan tỏa vẻ đẹp chùa Việt.

Nguồn: phatgiao.org.vn

Chia sẻ:

Tin cùng chuyên mục — Tin tức nhà chùa