HOA SEN HIỆN RA TRÊN TRỜI KHI HỎA THIÊU HT. QUẢNG KHÂM
Chúng tôi cũng xin chia sẻ về tiểu sử của Hòa thượng Quảng Khâm. Hòa thượng còn nhỏ cha mẹ chết sớm được ông chú nuôi. Sau khi ông chú mất vì được người chú thương yêu nên đã chia hết tài sản cho ngài. Vì vậy những người con của người chú đã ganh tỵ nói rằng “Ông là con nuôi nên không được lấy gia tài.” Ngài nói “Tôi tới đây còn nhỏ, cha nuôi nuôi tôi lớn lên, nay tôi không lấy gì cả”.
Sau đó ngài về lại Mã Lai làm công nhân công trường, ngài có thể đoán trước những sự việc nguy hiểm sắp xảy ra. Cho nên, những người bạn khuyên ngài nên đi tu để phát triển khả năng của mình nhằm độ chúng sanh. Cuối cùng ngài nghe lời khuyên về Trung Quốc vào chùa xin sống trong chùa. Có một ngày, ngài gặp được sư phụ và ngài đã xin xuất gia lúc đó ngài 35 tuổi. Ngài xin một củ sắn có gân và bao gạo lên núi trồng củ sắn, và sống trong một hang động sau chùa. Sau vài ngày, ngài nghe cọp về, cọp cũng sợ ngài nên đưa mông tới trước. Ngài nói cọp nghe rõ “Ta tới tạm trú thôi, nếu nơi của cọp thì ta đi, còn không thì cho ta ở tu.” Cọp đi về lạy 3 lạy, và dắt bà con một đàn về. Ngài nguyện nếu đắc đạo thì độ cả đàn cọp.

Năm 1949 ngài đi qua Đài Loan để hoằng pháp. Ngài đi tới Đài Bắc có một ngôi chùa không ai dám ở lại đêm, nên ngài xin ở lại chùa đó. Đêm đến có những vong hồn hiện ra quấy phá. Ngài nói “Một là đi, hai là diệt.” và ngài đã tụng kinh cầu siêu cho họ. Sáng hôm sau ngài kêu người lấy cái lư qua một bên và đào xuống thì có 3 cái xác lính Nhật ở dưới. Ngài cho người đem lên và chôn cất cho họ đàng hoàng. Từ đó ngài trở nên nổi tiếng. Vài tháng sau, ngài nói chùa đã yên rồi nên giao lại chùa cho quý vị và ngài lên núi ẩn tu. Lúc đó có một người cư sĩ phát nguyện làm thị giả cho ngài, hai thầy trò lên núi, từ từ dân chúng biết đến ngài nhiều hơn. Ngài dạy niệm Phật. Ngài nói “Ngài còn sống thì Đài Loan không có chiến tranh.” Khi Tổng Thống Tưởng Giới Thạch chết, Tưởng Giới Quốc con của Tưởng Giới Thạch thường lên gặp ngài trao đổi ý kiến.

Khi ngài viên tịch, thiêu có mấy ngàn xá lợi màu trắng hồng rất nhiều, trong đó có xá lợi hình Quan Thế Âm trong ngọn lửa và một bông sen hiện ra trên trời rất lớn. Lúc đó, có một bà cụ ở dưới quê nghe ngài viên tịch nói rằng “Sư phụ đi mà không cho con hay và cũng không cho con xá lợi, tự nhiên trên không rơi xuống tay bà ấy 1 viên xá lợi.”

Khi ngồi trên chuyến máy bay từ Đài Loan đi về, chúng tôi thầm tri ân Thầy trưởng đoàn đã tạo duyên cho những người con Phật từ khắp nơi gặp nhau để cùng đi chiêm bái những Thánh tích. Chúng tôi không quên cảm ơn các bác, cô chú và anh chị đi trong đoàn tuy lạ mà thân vì tất cả mọi người đối xử với nhau như người trong một gia đình.

Ngoài ra việc tối quan trọng trong chuyến hành hương này là chúng tôi cảm thấy vô cùng xúc động, hạnh phúc và hoan hỷ vì chúng tôi đã một lần tự chính mình đảnh lễ bộ Đại Tạng Kinh cổ được khắc trên gỗ hơn 1 thế kỷ và được đảnh lễ Xá Lợi Răng của Phật, Xá Lợi của Ngài Huyền Trang và Xá Lợi của Hòa thượng Quảng Khâm. Vì vậy, chúng tôi tự nguyện với lòng sẽ tinh tấn tu tập để không phụ lòng công ơn của Phật và các vị Thánh Tăng đã hoằng truyền Phật pháp cho hậu lai đến ngày hôm nay./.